Showing posts with label Tản mạn. Show all posts
Showing posts with label Tản mạn. Show all posts

Sunday, 16 June 2024

281. HỎI NGƯỜI CÓ TUỔI

 - "Chị ơi, tóc chị bạc,

   sao chị không đi nhuộm?

- " Chị không sợ anh nhà

   thấy rằng chị đã già

   để anh thay lòng dạ?"

-- " Tóc nay đã muối tiêu, sao không đi nhuộm tóc?

-- "Môi nay đã nhạt màu, sao không dùng son sậm?

-- " Sao không xoa thêm phấn, để che vết đồi mồi, để dấu vết chân chim?

--- " Trời, sao nay mập vậy, sao không ráng nhịn ăn, không sợ 'người nhà' chê xấu à?

Xin được trả lời chung.

Có bao giờ bạn hiểu:

- Các câu khen ngoài phố,

       đa phần không thực lòng

- Trong mắt người bạn đời

      rất ít khi, ít khi

           quan tâm màu tóc vợ

           hay màu áo, màu da

           nhưng họ lại thấy rõ

           sự tương phản, đối nghịch

                  giữa ở nhà và ngoài phố.

Bạn có bao giờ nghĩ: 

 - cố che trên gương mặt

bằng cắt mí, nâng càm

hay mi rậm, môi căng

        cũng chẳng thể nào che, cái châu thân lão hoá

- chẳng thể níu chân ai, khi họ thấy chán chê, mà quên những chia xẻ ngọt bùi nghèo khó.

     

Vậy tại sao lại cố

     ép xác, cố lung tung?

Khi con chim muốn bay

-chim chẳng để ý gì

      ngoài mơ bầu trời xa

Nhưng cơ thể phụ nữ

     cứ nhịn ăn, tô trét

Việc gì đến sẽ đến:

     Cái chân răng tuột nướu, 

          màu men răng ố dần

     Cái làn da hết sáng, 

     Cái sức khỏe kiệt quệ.


Tuổi già, gì cũng lão,

   cứ bình thản đón nhận,

   cho tâm an lòng vững

Cố níu chi con chim mơ cái tổ mới lạ

  bằng mi, mũi, mông ngực giả

Liệu những giả hiệu ấy, có giữ nổi cánh chim, chỉ chực bay...chực bay?


Thursday, 6 June 2024

275. DỄ THƯƠNG

 Vừa bước qua mùa Đông chỉ 7 ngày.

Vậy mà lạnh. Lạnh buốt da. 

Vẫn còn mưa giao mùa 

   những cơn mưa chợt đến, chợt đi, chợt như thì thào mơn trớn và cũng chợt như tát như hắt như vả vào bất kỳ người hay hoa cỏ…


Trên vệ đường loang loáng nước, hai cụ già lụm cụm bước bên nhau.

Dường như họ vừa bước ra từ một nhà thờ.

Vai kề vai, họ thong thả sóng bước bên nhau như chẳng hề chú ý đến cái ảm đạm của ngày mùa Đông có mưa giao mùa.

Bất chợt cơn mưa đổ ập tới.

Từng hạt mưa liến thoắng đuổi xô nhau rơi thô bạo lên vạn vật.

Cụ bà mở giỏ xách trong vụng về, lúng túng, có lẽ để tìm cây dù.

Nhanh nhẹn, cụ ông vừa nghiêng người về phía cụ bà, vừa mở dù giữ để che mưa cho bạn đồng hành mặc kệ những giọt nước không ngừng rơi trên áo.

Rồi hai ‘cây dù’ chậm chạp đi trong mưa.

Hai người lụm cụm ấy chậm chạp đi trong mưa, thỉnh thoảng quay mặt nhìn vào nhau 

    như thể đang trao đổi về những bận đi trong mưa xưa cũ trong mớ kỷ niệm ngọt ngào

    như thể chẳng để ý đến những giọt nước thi nhau văng tóe trên mặt đường loang loáng nước

     ...từng bước …từng bước họ bước đi.

Hình ảnh thật dễ thương... 

....họ vẫn còn nhiều điều đẹp để nhớ khi có 1 người chia xa vĩnh viễn. Mong họ luôn khỏe mạnh.


Monday, 3 June 2024

272. CHUYỆN TRẺ CON.

 LỜI HỨA.

Vừa thấy mặt tôi ở ngưỡng cửa, động tác đầu tiên của cháu nội là để 2 bàn tay chụm lại thành hình trái tim. Liền tức thì là 2 tay để ngang thắt lưng vẫy vẫy _dấu hiệu mời gọi vào nhà để cùng chơi với cháu.

- "bà phải đi chợ và đi thăm ông Cố nên hôm nay không vào chơi với cháu. Chiều bà về sẽ ghé chơi với cháu. Cháu muốn bà ghé nhà cháu lúc mấy giờ"

Nét mặt cháu đang thất vọng bỗng tươi rói khi nghe tôi nói và hai tay đưa lên để hẹn giờ.

Tôi trở về nhà cháu sớm hơn giờ hẹn. Cháu chạy a ra mở cửa và cũng lặp lại động tác ban sáng tức là tạo biểu tượng trái tim nhưng lần này cháu di chuyển trái tim lên ngang ngực.

-" Mẹ biết không, nó ngồi canh đồng hồ từ lúc 5:00pm. Nói con hẹn bà nội 6:00pm mà bây giờ mới 5:30pm, bà nội chưa tới đâu. Biểu nó tự chơi hay coi TV nó vẫn lắc đầu và ngồi canh đồng hồ."

Tội giật mình. Lời hứa của người lớn đối với trẻ con quan trọng đến như thế sao? May là tôi về đúng giờ.

QUÁN TÍNH

Vì cháu vừa vào lớp mẫu giáo/ kindergarten nên mỗi ngày trong tuần lễ đầu tiên tôi đều đến để tiễn cháu đi học. Lần nào cũng mang cho cháu 1 cái bông nho nhỏ hay một mảnh giấy nhỏ vẽ bông hoa.

Kể từ đó, mỗi ngày cháu đều nhét vào tay tôi khi thì mảnh giấy nhỏ cháu vẽ hay cái sticker sau khi cầm những vật tôi tặng lên xe.

Do nhận rước các cháu khi tan học nên khi ông nhà tôi đi rước cháu về là cần có gì đó để chúng ăn tạm trên đường về nhà các cháu. Lần nào các cháu ngoại cũng đều cúi đầu và nói "cám ơn bà ngoại" khi nhận. Riêng  cháu nội là thường xuyên giữ cách làm biểu tượng trái tim ở tay mỗi khi được cho vật gì_ có lẽ đó là cách ba mẹ cháu dạy con thay lời nói cám ơn.

Bây giờ, mỗi khi tôi vào nhà chơi cùng với cháu, lúc ra về các cháu ngoại thì đứng vẫy tay chào kèm theo lời cám ơn bà ngoại, còn cháu nội đều tặng mảnh giấy nhỏ cháu tự vẽ, còn  Con trai hỏi vì sao bắt bà nội đợi thì được cháu trả lời rằng đó là cháu vẽ để cám ơn bà nội.

Có thấy cảnh cháu gấp gáp nói "chờ, chờ"; lýnh quýnh hí hoáy vẽ và vội  mang tặng tôi trước khi tôi ra về mới thấy mình cưng cháu không uổng công.... hì.. hì... cưng cháu lắm lắm.

Nếu hôm nào trên gói bánh mì tôi vẽ bông hoa lên đó thì sáng hôm sau dù bây giờ tôi không vẽ hay tặng bông hoa thì tôi cũng có mảnh giấy cháu tự vẽ. 

bên trái là gói bánh mì tôi chuẩn bị cho cháu. bên phải là cháu nội vẽ tặng vào buổi sáng hôm sau.

- " Mẹ biết không, bây giờ nó còn có mục vẽ hoặc mang vào lớp khi thì cái sticker khi thì món gì đó để tặng cho bạn mỗi khi có bạn nào tặng nó món gì đó."

Lại giật mình! Cách giáo dục của người mẹ/ hay của gia đình ảnh hưởng đến con trẻ đến như thế sao?.

ĐIỀU SUY GẪM

-- " cái kiểu này lớn lên có gì trong nhà đều đem đi cho ... đó là do bà huấn luyện đó nhe!" _Ông bạn tôi trêu tôi như thế.

Nghe vậy tôi không giật mình mà suy gẫm. 

? Nên chăng tiếp tục cái kiểu mình đã tạo thói quen cho cháu?

---" Tiếc là bây giờ mình không ở cùng nhà nên không thể từ nhũng sự việc/ hành động trong khi chơi đùa cũng như trong giao tiếp của cháu để kịp lúc điều chỉnh để hướng cháu nội/ ngoại có những suy nghĩ & hành động đúng." _tôi nói với ông bạn tôi.

?? Nếu chỉ hướng đứa trẻ chỉ biết nhận (mặc dù nhận có biết cám ơn) mà không được dạy về ý thức san sẻ hay sự ghi công hoặc cách tỏ lòng biết ơn một cách cụ thể thì đứa trẻ ấy lớn lên có thay đổi cái thói quen/ cách nghĩ như:

- ' không biết nói cám ơn sau khi nhận 

- 'hay không biết thể hiện sự biết ơn 

- 'hoặc hoàn toàn nghĩ người ta tặng mình đó là bổn phận của họ chứ không xuất phát từ tình thương của người tặng biếu & giúp đỡ 

??? Nếu không hướng đứa trẻ ý thức san sẻ sao cho phù hợp thì làm sao hướng đứa trẻ cái tâm vị tha, biết thích nghi hòa mình vào xã hội, không ích kỷ v..v..

-- " khó lắm bà ơi, ngoài kia xã hội còn nhiều người không có ý thức ấy, dạy cháu thì được nhưng mà liệu cách sống cách nghĩ như mình có làm cho cháu mình lạc lỏng và dễ bị lợi dụng không?

Câu trả lời của ông bạn già lại đưa đến 1 suy gẫm khác _ DẠY TRẺ NHƯ THẾ NÀO LÀ PHÙ HỢP VỚI HIỆN TẠI?

Quý bạn nghĩ sao về vấn đề giáo dục con trẻ?

03/06/2024

ngaymoibt.blogspot.com.au

Wednesday, 29 May 2024

268. MÀU MÈ

  30/5/2024

Hôm nay khoe hình cái khung mới mua được sử dụng đúng với công dụng của nó. Và nói đúng hơn là khoe rằng tôi đã thuộc bài học mà tôi đã trả lời bạn tôi độ trước. Đó là cách cám ơn bạn cùng nhà mà không hề nhắc tới chữ CÁM ƠN. Mời quý bạn xem chùm chữ tôi viết năm đó.

(- Nói: chậu bông này còi cói tưởng chừng không thể sống. Em thay chậu để thay đất mà anh chở đi mua ở Nhi Phan nursery nên nó mới được như vầy". Ông bạn tôi hay đứng ngắm,chậu bông, lần nào cũng khen 'đẹp quá'_ nếu bạn biết ông bạn tôi xài "lời khen" rất tiết kiệm thì mới cảm được niềm vui của tôi.)

-------

MÀU MÈ

Bạn tôi nói: 

'muốn nghe người cùng nhà nói tiếng cảm ơn à,

sao mà màu mè dữ vậy, vợ chồng mà màu mè chi dữ?

Bạn ơi,

Trong nếp sống Việt, lời CÁM ƠN ít khi được dùng 

Trong đa phần gia đình của xứ mình,

đủ kiểu biểu hiện hàm ý cảm ơn đó bạn a.

Bạn có thấy

-bé con áp má vào chân mẹ khi mẹ cho cái bánh

-ánh mắt long lanh sáng rực của bé khi được mẹ hôn hay được cho gì đó..

-cái nhìn trìu mến khi nhận được một món chi đó

cho dù chỉ là cái lá hay ly nước...

-cái xiết tay nhè nhẹ của ai đó.... sau khi nhận một vật gì/việc gì

-nụ cười tròn, ánh mắt long lanh khi đón nhận

Còn nhiều biểu hiện khác mà bạn có thể bắt gặp trong đời sống

để hiểu rằng

 người này đã đem đến niềm vui, niềm hạnh phúc nơi người kia

-ĐÓ LÀ BIỂU HIỆN CỦA 2 CHỮ CÁM ƠN đó bạn.

Ông bà, cha mẹ ta đôi khi ít học lắm

nhưng ở cách cư xử ta đã thấm bài học CẢM ƠN

   [có lẽ do vậy mà ta thấy 

   50, 60, 75 năm sống chung

   các cụ vẫn mãi còn gắn bó, 

   vẫn trân trọng nhau,

   cảm thấy không thể thiếu nhau

Tạo và duy trì cách cảm ơn không bằng lời nói

trước là để mang đến niềm vui cho người quan tâm tới mình

   [đó cũng là cách giữ tình chồng vợ luôn bền bĩ

   [đó cũng là cách dạy con hữu hiệu không giáo điều

   nhưng thấm sâu, khắc thật sâu hình thành nhân cách tốt

Đây là bài học tôi mới ngộ ra. Tôi sẽ rán học cho thuộc.

Bài học đến muộn màng

nhưng mà may là tôi đã còn kịp thấy để điều chỉnh.

Không biết có còn kịp không

Khi mà con chim non nhà tôi nay đã làm bố mẹ

Thôi, dù muộn vẫn hơn không phải không bạn?

Thôi, dù muộn không đuổi kịp cánh chim vừa ra ràng

nhưng có thể làm cánh chim sắp bay lưu luyến cái tổ cũ.

Bạn nhỏ ơi,

Trả lời như vậy, 

bạn có còn cho đó là chuộng 'màu mè' không hả bạn?

YB